WHO chính thức xếp “nghiện game” vào danh sách bệnh lý tâm thần

Share Button

Phải chăng bố mẹ chúng ta sắp có một đồng minh đắc lực hỗ trợ… khi các chuyên gia của WHO chính thức xếp “nghiện game” là 1 dạng bệnh lý tâm thần.

Từ lâu, nghiện game đã trở thành một thứ gì đó rất đáng lo ngại trong mắt các ông bố bà mẹ. Và bố mẹ ta có thể nghĩ rằng game cũng nguy hiểm không kém gì chất gây nghiện.

Mới đây, theo CNN đưa tin, Tổ chức Y tế Thế giới WHO vừa đưa ra một quyết định có thể làm các bậc phụ huynh gật gù đồng ý, đó là xếp “nghiện game” vào danh sách bệnh… tâm thần trong báo cáo Phân loại Dịch bệnh Quốc tế lần thứ 11 (ICD – 11th edition of its International Classification of Diseases).

Vậy lý do gì khiến nghiện game bị xếp vào danh sách này? Chúng ta hãy cùng xem xét những đặc điểm của hội chứng “nghiện game” như sau:

Thứ nhất, đó là khi việc chơi game trở thành một thói quen, một hành vi thường xuyên và được ưu tiên hơn mọi hoạt động hàng ngày khác hoặc thậm chí là bỏ qua một bên.

Thứ hai, đó là việc mất kiểm soát hành vi, ngay cả khi đã có những hậu quả tiêu cực xảy ra, hành vi chơi game vẫn không ngừng mà có dấu hiệu tiếp tục leo thang.

Khi đó, chẩn đoán cho việc “rối loạn chơi game” sẽ được hình thành, dành một hành vi diễn ra dai dẳng, tái diễn nhiều lần ở mức độ nghiêm trọng.

Thứ ba, chính là tình trạng suy giảm đáng kể và mất cân bằng những chức năng cá nhân, gia đình, xã hội, giáo dục hoặc nghề nghiệp… bao gồm cả những vấn đề về chế độ ăn uống, thiếu hụt trầm trọng hoạt động thể chất.

Tuy nhiên mọi thứ có thật sự quá nguy hiểm như vậy hay không? Và có hay không sự giống nhau giữa thích chơi game, chơi game nhiều (như chúng ta vẫn thường hay như vậy) và nghiện game?

Đọc qua ba đặc điểm trên, chúng ta có thể thấy rằng chúng cũng rất gần với một số trường hợp đã từng được nêu trên báo chí, gồm cả những trường hợp đột tử vì chơi game vài ngày liên tục. Ngoài ra, những đặc điểm đó cũng tương tự với những hội chứng nghiện khác, dễ thấy nhất như “nghiện bài bạc”.

Hơn nữa, để có thể chắc chắn rằng một đối tượng thật sự nghiện game, thì những đặc điểm trên phải xảy ra lặp lại nhiều lần trong khoảng thời gian ít nhất là một năm, chứ không phải là vài giờ hay vài ngày (đôi khi gặp phải một tựa game quá lôi cuốn chẳng hạn).

Ngay cả đại diện của WHO cũng khẳng định rất rõ rằng “có hàng triệu game thủ trên thế giới, ngay cả những người thật sự có đam mê mãnh liệt với game, cũng không bao giờ bị xếp vào danh sách nghiện game” và nói thêm rằng tỉ lệ này là rất thấp. Ngoài ra, “triệu chứng bệnh lý hay chẩn đoán bệnh chỉ có thể được kết luận bởi những chuyên gia sức khỏe được đào tạo bài bản”.

WHO cũng nói thêm, đây không phải một tiền lệ hay sự kết tội cho game mà đơn giản chỉ là dựa theo sự phát triển, xu hướng nổi lên trong dân số thế giới theo hướng chuyên môn mà thôi.

Mặc dù vậy, WHO khẳng định việc họ đưa nghiện game vào danh sách này là vì dù chỉ là một tỉ lệ nhỏ nhưng là một nguy cơ có thật. Và họ cũng đang nghiên cứu những phương pháp trị liệu chủ yếu dựa vào biện pháp tâm lý, hành vi nhận thức và sự hỗ trợ tinh thần từ gia đình và xã hội.

Đến đây, chúng ta cũng có thể khẳng định rằng, game không hề xấu, chơi game không phải là một vấn đề nhưng “nghiện game” thật sự là một bệnh lý – theo đúng như nghiên cứu của WHO.

Chúng ta có thể yêu thích một hay nhiều tựa game, có thể dành cả khoảng thời gian dài cho chúng, tuy nhiên cũng cần phải biết cân bằng giữa thế giới thực và thế giới ảo để không khiến chúng ta trở thành những “con nghiện” trong mắt gia đình và bạn bè.

Và cũng nên nhớ, cái gì quá nhiều cũng là không tốt, dù đó là chơi game, xem bóng đá…

Nếu bạn còn đang lăn tăn không biết mình có dấu hiệu nghiện online không thì hãy click vào đây nhé!

Nguồn: NYPost, CNN, Bigthink

Share Button

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *